Thursday, 26/11/2020|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử Trường Tiểu học - THCS Xuân Lĩnh
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

MỘT KỈ NIỆM ĐẸP VỚI HỌC TRÒ QUÊ NÚI

MỘT KỈ NIỆM ĐẸP VỚI HỌC TRÒ QUÊ NÚI

CUỐN VỞ TÌNH THƯƠNG

       Tháng mười quê tôi có lũ. Trận lũ lịch sử đã cướp đi biết bao sinh mạng con người. Họ là ai? Họ là những nạn nhân của chiếc xe định mệnh giữa dòng sông Lam ấy? Họ là những người đi làm ăn xa...  là những con người gồng mình trong mưa lũ cứu từng khúc đê hay từng thúng thóc... Tất cả được in dấu bởi cả nước đang hướng về Miền Trung thân yêu. Xúc động biết bao khi trên đường hàng trăm chiếc xe hối hả mang những dòng chữ: “Xe cứu trợ miền Trung bị lũ lụt”; Hàng cứu trợ ...; “Ủng hộ đồng bào bị lũ lụt”  ...

         Hôm ấy khi tiếng chuông điện thoại từ phòng thầy hiệu trưởng vang lên, từ đầu dây kia giọng một người đàn ông ấm áp nhẹ nhàng:

- Thầy ơi! Thầy cho người ra huyện nhận quà cứu trợ nhé!

- Dạ ...Vâng . Tôi xin chân thành cảm ơn các anh.

          Đặt điện thoại xuống thầy cử cô giáo Mai - Tổng phụ trách đội của nhà trường ra huyện. Khoảng ba tiếng sau cô về với một chiếc xe kéo đầy ắp sách vở, quần áo cũ....Nhìn những chồng vở xinh xắn; từng bộ sách giáo khoa thẳng mép được thắt chéo dây gọn gàng, tất cả làm cho chúng tôi vô cùng xúc động .

          Với số lượng 1000 quyển vở, chúng tôi làm quà cho tất cả các em. Nhìn vẻ mặt hân hoan của học trò vùng lũ chúng tôi mới hiểu rằng : Cần lắm những tấm lòng sẻ chia; cần lắm những tấm lòng nhân ái, sự cảm thông sâu sắc của mọi người. Đó là nguồn động viên giúp các em vượt qua nỗi đau này. 

          Nhưng các bạn biết không! trong niềm vui ấy có một “sự cố” đã cho tôi càng hiểu thêm về tấm lòng chân thành của mọi người dành cho “vùng lũ”.

          Hôm đó gần cuối buổi chiều sau khi trao quà cho các em xong, tôi rảo bước xuống lớp. Đến cuối cầu thang, tôi thấy một em học sinh vẻ mặt không vui đang phân bua với các bạn :

             “Rứa là mất đi một nửa quyển rồi”

Nói rồi mắt em chớp chớp, rơm rớm nước. Tôi lại gần hỏi:

- Có việc gì thế Ngân?

- Thưa cô .... thưa cô …vở em “bị” viết rồi ạ!

- Đưa cô xem nào?

- Em ngước mắt nhỡn tụi với vẻ mặt buồn buồn và đưa tận tay tôi một cuốn vở.

          Tôi lật nhẹ từng trang vở. Thì ra trong số vở phát cho các em đã có những cuốn vở đã viết ít trang đầu. Cầm cuốn vở em trao tôi xúc động vô cùng bởi nét chữ mềm mại, xinh xinh, những điểm 10 còn tươi màu mực mới. Chỉ mới hôm kia thôi: Thứ 4, ngày 12 tháng 10 năm 2010 với các môn học: Toán; đạo đức; luyện từ và câu...của một em học sinh lớp 3. Tôi nói trong nước mắt:

           - Ngân ơi! Em là người hạnh phúc nhất đấy! Bởi các bạn chỉ được nhận vở nhưng không có những dòng chữ kỷ niệm kia - Đó là tất cả tấm lòng chân thành của người bạn chưa quen, chưa một lần gặp gỡ giành tặng cho riêng em đó. Biết đâu ...bạn ấy cũng có một hoàn cảnh khó khăn, hay vì.....

bạn chưa đủ tiền mua vở mới để giúp đỡ các bạn ...mà chỉ vì nghĩ rằng những người bạn vùng lũ cần vở hơn mình nên vội vàng gửi luôn cả vở còn viết dở...Bạn này là một người thật tốt, thật chân thành đó em ạ. Tôi vừa dứt lời Ngân đã ôm chầm lấy tôi mà nức nở:

        - Cô ơi mong cô tha lỗi cho em.. chỉ vì ... chỉ vì suy nghĩ bồng bột, tý nữa em đã đánh mất món quà quý giá này. Em sẽ giữ gìn nó cẩn thận và viết tiếp những bài học mà bạn còn dang dở đúng không cô.

        Trên đường về tôi cứ suy nghĩ mãi: Niềm vui đâu cần lắm những gì lớn lao, khó tìm kiếm mà niềm vui có ngay chính cả trong sự khó khăn vất vả trong sự sẻ chia của cuộc sống đời thường.

        

    

                                                                             

                                                                                    Nguyễn Thị Thu Hằng.


Tác giả: TVN
Nguồn:thcsxuanlinh.nghixuan.edu.vn Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 44 trong 13 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tài liệu
Thống kê truy cập
Hôm nay : 5
Hôm qua : 17
Tháng 11 : 437
Tháng trước : 636
Năm 2020 : 5.961
Năm trước : 1.346
Tổng số : 7.307